Lên núi, xuống hồ – Toyota Rush chở theo “cả thế giới”?


Chở theo “cả thế giới” cùng 4 con người cho một hành trình 3 ngày, 2 đêm, liệu đó có phải nhiệm vụ bất khả thi với Toyota Rush?

Trước kia, phần lớn những bộ môn thể thao dưới nước như kayak, canoeing hay lướt ván, dù rất hấp dẫn nhưng đều khá cồng kềnh về mặt chuẩn bị, khiến cho việc một nhóm cá nhân chủ động tổ chức đi chơi gặp nhiều khó khăn. Chẳng hạn, nếu muốn thực hiện một trip nho nhỏ kéo dài 2-3 ngày, gồm cắm trại kết hợp chèo thuyền kayak, chúng ta sẽ phải “vác” theo lều, bếp, thực phẩm, mái chèo, đồ bảo hộ và đặc biệt là những chiếc thuyền kayak dài đến hơn 5m. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy nản lòng rồi.

Tuy nhiên, khi những chiếc thuyền SUP hơi xuất hiện và bắt đầu phổ biến tại Việt Nam trong khoảng vài năm trở lại đây, mọi thứ đã thay đổi. Có khả năng thu gấp nhỏ gọn, trang bị đơn giản, dễ làm quen, không yêu cầu cao về địa điểm chơi và không cần kỹ năng quá cao, chèo SUP đã trở thành lựa chọn tuyệt vời cho những người đam mê dịch chuyển, khám phá.

Cũng chính những chiếc SUP hơi này đã giúp chúng tôi thực hiện được một hành trình mà nghe qua có phần “bất khả thi”: 4 người, 2 bộ lều trại, nhu yếu phẩm cho 4 người và 3 bộ thuyền SUP cùng nhau đi tới hồ Thác Bà trên một chiếc SUV cỡ nhỏ dài chỉ vẻn vẹn 4,435m – Toyota Rush.

Hành trang của nhóm chúng tôi bao gồm: 2 bộ lều trại cỡ trung, 3 bộ thuyền SUP, đồ bảo hộ, máy bơm điện, máy phát điện cầm tay, bàn ghế dã ngoại, tủ giữ đông, nhu yếu phẩm và tất nhiên rồi: chiếc Toyota Rush.

Ngày đầu của hành trình, 4 người chúng tôi tập trung tại Mỹ Đình, nơi mà tất cả cùng nhau xếp đồ lên Toyota Rush. Dù trước chuyến đi nhóm đã cân nhắc để lựa chọn chiếc xe có không gian phù hợp, tuy vậy, mọi người đều xác định tư tưởng sẽ chịu chật chội một chút để nhường chỗ chứa đồ. Khá bất ngờ khi chỉ cần gập phẳng hàng ghế thứ ba, “cả thế giới” của nhóm đã nằm gọn trên Rush. Phải khéo léo nhồi nhét, sắp xếp một chút, chắc chắn rồi, nhưng có hẳn hai hàng ghế cho 4 người để chạy cả hành trình hơn 300km quả thực là một điều tuỵệt vời.

Cả thế giới bỗng chốc thu bé lại, nằm gọn trong chiếc cốp xe Rush.

Từ Hà Nội tới hồ Thác Bà có nhiều cung đường và nhóm chúng tôi lựa chọn lộ trình Hà Nội – Tuyên Quang – Thác Bà. Quãng đường trên cao tốc Hà Nội – Lào Cai khá dễ chịu và đơn giản với Toyota Rush. Ưu điểm về khả năng cách âm của một chiếc SUV thân rời giúp cả nhóm cảm thấy thoải mái hơn trong chặng đầu hành trình, khi xe chạy chủ yếu ở tốc độ 100km/giờ.

Rời cao tốc, chúng tôi rẽ vào đường Sơn Dương để tới thành phố Tuyên Quang. Quãng đường Sơn Dương tuy chỉ dài vài chục km nhưng khá trắc trở, quanh co. Chẳng đến mức ngoằn ngoèo, dốc đứng như Mã Pì Lèng hay dài tít tắp như Ô Quy Hồ nhưng hành trình qua Sơn Dương cũng đủ để kiểm tra khả năng vận hành của một chiếc SUV cỡ nhỏ, động cơ chỉ 1.5L với công suất 102 mã lực như Toyota Rush. Chở 4 người cùng khá nhiều đồ trên xe, bắt Rush băng băng lao nhanh qua mọi địa hình là điều không thể. Dù vậy, xe vẫn đáp ứng đủ để chúng tôi có thể thoải mái tận hưởng cảnh đẹp và ngắm nhìn sông Lô xanh mướt nằm kế bên.

Thành phố Tuyên Quang tuy chỉ là điểm dừng chân nhanh trên hành trình nhưng cũng kịp để lại ấn tượng mạnh cho nhóm chúng tôi, với những đồi chè mướt mắt nối nhau trùng điệp, những sắc độ xanh lẩn khuất dưới ánh hoàng hôn. Sau một vài bức ảnh đẹp, vài đoạn hình “ăn tiền” thu lại trong máy, chúng tôi lên xe tới hồ Thác Bà tìm điểm hạ trại.

Tuyên Quang cũng có những đồi chè rợp mắt đẹp thế này đây.

Chập tối, xe lăn bánh đến Thác Bà và chúng tôi bắt đầu đi tìm chỗ hạ trại. Tới đây vào mùa nước cạn, người dân cho biết chỉ ở những hòn đảo trên hồ hoặc khu vực bến tàu nhỏ là có thể cắm trại. Tuy nhiên hiện tại tàu đã ngưng chở khách, còn đường ra bến thì quanh co, không có đèn đường và ô tô không vào được. Phương án khả thi nhất lúc này là… kiếm một khu homestay để nghỉ ngơi chờ đến sáng hôm sau.

Đứng trước nguy cơ chở “cả thế giới” trên xe không để làm gì, chúng tôi đánh liều phi Toyota Rush vào đường mòn tìm lối ra bến tàu. Tự nhủ với nhau: xe nhỏ, cầu sau, kiểu gì chẳng luồn lách được, vậy là sau gần một giờ đồng hồ mò mẫm cùng hai lần gõ cửa xin vào sân nhà dân ven đường để nhờ quay đầu xe, nhóm cũng đến được bến tàu nhỏ. Bỏ lại sau lưng vài chiếc ổ trâu, mấy vũng lầy và đôi đoạn đường bùn mà chỉ cần trót đặt bánh sai là sẽ nằm yên trên xe chờ trời sáng, chúng tôi hào hứng hạ trại và đốt lửa sát bên hồ.

Đêm camping đầu tiên tại bến thuyền. Trước khi cả nhóm tự mình chèo thuyền SUP ra đảo để hạ trại lần thứ hai.

Sau một đêm lửa trại hào hứng, bỏ lại những mệt mỏi của ngày hành trình đầu tiên, chúng tôi bơm thuyền SUP, thu trại và bắt đầu rong ruổi quanh con hồ nhân tạo lớn nhất Việt Nam để tìm cho mình hòn đảo phù hợp nhất. Tại hồ Thác Bà, du khách có thể thuê thuyền hoặc ca nô, thoải mái dạo quanh hồ và chọn đảo bất kỳ để lên đó vui chơi, cắm trại. Chi phí cho một chuyến ca nô vào khoảng 500.000 đồng. Tuy nhiên, chúng tôi chọn phương án “cồng kềnh”, tốn sức hơn nhưng cũng vui hơn, đó là tự chèo SUP kiếm nơi dừng chân.

Bơm thuyền SUP hơi bằng bơm điện đi kèm.
Lắp mái chèo. Tương tự những chiếc thuyền SUP, mái chèo cũng có thể được tháo rời để dễ xếp gọn.
Mái chèo, áo phao, 3 chiếc thuyền SUP và hàng tá đồ cắm trại. Ngần ấy thứ nằm vừa vặn trong chiếc Toyota Rush có phần nhỏ bé nằm bên cạnh.

Quá nửa nhân sự trong nhóm là những người chưa từng chèo thuyền SUP, thậm chí có người còn chẳng biết bơi, thế nhưng thực sự mặt hồ Thác Bà xanh ngắt, yên ả cùng những chiếc SUP thân thiện đã chào đón chúng tôi không tệ chút nào. Sự lo âu, bỡ ngỡ và chập chững ban đầu nhanh chóng bị xua tan. Bốn người chúng tôi trên ba chiếc SUP đầy màu sắc chẳng mấy chốc thoải mái rong ruổi theo nhịp sóng nhè nhẹ, lướt quanh hồ, dạo chơi vãn cảnh theo đúng nghĩa đen.

Chọn cho mình một hòn đảo bằng phẳng, thoáng đãng nhất, chúng tôi hạ trại lần thứ hai. Nghỉ ngơi, lôi máy ảnh và flycam ra “nghịch”, cả nhóm nói với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Cảm giác làm “chúa” một hòn đảo nhỏ nhỏ, xinh xinh, xung quanh là thiên nhiên không một bóng người thật khó tả. Tâm hồn cũng vì thế mà thoáng đãng, tươi trẻ hơn. Cứ như thế, chiều dần trôi về tối và mặt trời lặng lẽ thu mình trong những tiếng cười vang không dứt…

Rong ruổi trên mặt hồ Thác Bà thênh thang.

Chiều dần trôi về tối trong những tiếng cười không dứt.

Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi vào sáng hôm sau trước khi kết thúc hành trình là nhà máy thuỷ điện Thác Bà. Tuy nhiên, đáng tiếc là nhóm lại tới đây vào đúng lúc dịch Covid-19 đang trong giai đoạn cao điểm. Kế hoạch đứng trên đập tạo dáng chụp hình cùng Toyota Rush bằng flycam cũng vì thế mà không thực hiện được. Để lại chút tiếc nuối nho nhỏ ấy, chúng tôi lên xe, lại chở “cả thế giới” trên chiếc Rush – giờ đây còn chất thêm đầy ắp những kỷ niệm vui vẻ – và cùng nhau trở về nhà. Nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi đã chính thức được hoàn thành.

Ngày cuối hành trình, cũng mệt rồi nên tạo dáng hơi “fail”.

 


0
Bình luận
Please Login to comment
avatar